Chunghwa

Xin đừng đến muộn mùa hoa · Chương 1

Ba ngàn bậc đá lệ máu

11/7/2026

Kinh thành năm ấy đổ trận tuyết lớn nhất trong vòng mười năm qua.

Trước điện Tần Vương phủ, ba ngàn bậc đá thanh lãnh bị tuyết phủ một lớp dày cộp, lạnh đến thấu xương thấu tủy. Một bóng người gầy guộc, vận huyết y rách nát, quỳ thẳng tắp từ lúc hoàng hôn buông xuống cho đến khi bóng đêm đặc quánh nuốt chửng vạn vật. Tuyết rơi trên tóc nàng, kết thành một màu trắng xóa phỉnh phờ, trông như hai mái đầu đã cùng nhau đi đến bạc lão.

Nàng là Tần Ý. Trong tay nàng, một phong thư gập nát bị máu tươi từ ngón tay rách rưới thấm hồng, run rẩy hướng về phía cánh cửa điện đóng chặt.

Két—

Cánh cửa gỗ nặng nề hé mở, một vị lão thái giám mặt không cảm xúc bước ra, đứng trên cao nhìn xuống bóng dáng tội nghiệp dưới bậc thềm.

"Vương gia nói." Giọng thái giám the thé, lọt vào gió tuyết càng thêm phần chói tai, "Muốn gặp ngài ấy? Đập đầu đủ một trăm cái. Thiếu một cái, phong thư này liền đem đốt."

Xung quanh vắng lặng, hộ vệ vương phủ đứng như những pho tượng đá, không ai dám ngăn cản, cũng không ai dám lộ ra một tia thương hại. Kẻ quỳ vỡ đầu dưới kia, triều đình gọi nàng là tội nhân, thiên hạ mắng nàng là yêu nữ thông địch phản quốc.

Bốp! Bốp!

Tiếng trán va đập vào đá thanh vang lên trầm đục giữa đêm tuyết. Mười cái, ba mươi cái, năm mươi cái...

Đến cái thứ chín mươi tám, trán của Tần Ý đã nứt toác, xương cốt như vỡ vụn. Máu nóng tuôn trào, nháy mắt đã nhuộm hồng một mảng tuyết trắng, chảy dọc theo từng kẽ đá thanh. Nàng kiệt sức, nửa người trên đổ rạp xuống, nhưng đôi mắt vẫn gắt gao nhìn về hướng cửa điện.

Nàng khẽ nhếch môi, nụ cười yếu ớt như đóa hoa đào tàn lụi trong gió bão: "Phiền... phiền công công... nói với chàng... Ta thật sự... không phản bội..."

Cạch.

Cửa điện hoàn toàn mở rộng. Nam nhân vận cẩm bào đen thêu mãng xà vàng bước ra. Lục Đình Uyên - Tần Vương cao cao tại thượng của hiện tại, thế tử định ước của nàng năm xưa. Hắn đứng đó, dung nhan tuấn mỹ nhưng phủ đầy sương giá, đôi mắt đen sâu thẳm chỉ còn lại sự chán ghét và lạnh lùng tột độ.

Hắn nhìn vũng máu dưới chân nàng, nhìn phong thư đã bị huyết dịch bôi bẩn, rồi thản nhiên buông một câu hạ lệnh, triệt để đánh nát chút hy vọng cuối cùng của nàng:

"Đem thi thể ném ra ngoài thành cho sói ăn. Bẩn đất vương phủ."