Trời mưa tầm tã, ta bị kẹt lại trong nghĩa trang ngoại ô sau khi khám nghiệm một ngôi mộ cổ. Không có ô, không có xe ngựa, ta ôm khư khư hòm ngỗ tác, ngồi co rúc dưới mái hiên rách nát.
Một chiếc kiệu thêu hoa văn Cẩm Y Vệ dừng lại trước mặt ta.
Rèm kiệu vén lên, Yến Trì ngồi bên trong, gương mặt nửa tối nửa sáng: "Lên kiệu."
"Không dám làm bẩn kiệu của đại nhân," ta từ chối.
Hắn bước thẳng xuống màn mưa, chẳng màng đến bộ phi ngư phục đắt giá bị ướt sũng, thô bạo nắm lấy cổ tay ta kéo vào trong kiệu. Hắn ném cho ta một chiếc khăn sạch, giọng cộc lốc: "Lau đi. Nàng mà chết vì phong hàn, ai gỡ rối vụ án cho ta?"
Trong không gian chật hẹp của cỗ kiệu, mùi long diên hương trên người hắn hòa lẫn với mùi giấm chua trên áo ta. Hắn ngồi nhắm mắt dưỡng thần, nhưng ngón tay lại khẽ gõ lên thanh kiếm bên hông theo một nhịp điệu quen thuộc mà cha ta từng hay gõ.
Tim ta đập lệch một nhịp. Kẻ máu lạnh này, hóa ra cũng có những góc khuất khiến người ta đau lòng.
