"Ca ca! Đừng tìm nữa! Người đừng hại tẩu tẩu nữa!"
Tiếng gào khóc xé lòng của Lục Đình An vang lên từ xe lăn. Thiếu niên cụt tay dùng chút sức lực cuối cùng lao xuống, ôm lấy chân Lục Đình Uyên, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt chằng chịt vết sẹo.
"Đình An, đệ nói cái gì? Tẩu tẩu nào? Nàng ta là tội nhân hại chết cha!" Lục Đình Uyên trầm giọng, gân xanh trên trán giật liên hồi.
"Không phải! Không phải như vậy!" Lục Đình An lắc đầu điên cuồng, "Ba năm trước, là bọn người Tây Thục bắt cóc đệ để uy hiếp tẩu tẩu! Chúng nói nếu tẩu tẩu nói ra sự thật, chúng sẽ băm vằn đệ ra! Tẩu tẩu vì cứu đệ mới nhận hết tội phản quốc!"
Lục Đình Uyên như bị một đạo sấm sét bổ đôi người, đứng chết lặng tại chỗ: "Đệ... đệ nói cái gì?"
"Năm đó ở trong mật thất thung lũng, bọn chúng ép đệ uống độc dược 'Hủ Cốt Tán'. Chính tẩu tẩu đã xông vào, cướp lấy chén thuốc, thay đệ uống nửa chén!" Lục Đình An khóc không thành tiếng, "Nửa chén thuốc đó khiến mắt trái của tẩu tẩu mù lòa, tay trái tàn phế hoàn toàn! Ca ca, ba năm qua người đối xử với tẩu tẩu như thế nào? Người giam lỏng nàng, người làm nhục nàng, người để nàng chịu đói chịu rét! Nhưng nàng chưa từng oán hận một câu, vì nàng hứa với đệ sẽ giữ bí mật để bảo vệ mạng của đệ..."
Ầm—
Toàn bộ thế giới của Lục Đình Uyên sụp đổ hoàn toàn trong khoảnh khắc đó.
Hắn nhớ lại ánh mắt bình thản của nàng mỗi khi hắn hỏi "Hối hận chưa". Hắn nhớ lại huyết y rách nát của nàng đêm tuyết rơi trước điện. Hắn nhớ lại câu nói cuối cùng của nàng qua lời kể của thái giám: "Ta thật sự không phản bội..."
"Ý Nhi..."
Lục Đình Uyên loạng choạng lùi lại một bước, ngực nhói lên một cái, một ngụm máu tươi từ cổ họng phun ra, nhuộm đỏ cả tuyết trắng trước hiên nhà. Hắn đã làm cái gì thế này? Hắn đã tự tay bức tử người con gái hắn yêu thương nhất, người đã hy sinh cả cuộc đời, cả thân thể để bảo vệ đệ đệ của hắn.
