Cập nhật 2 ngày trước
Đêm trung thu năm đó, gió sông thổi lồng lộng, Tiêu Hành Chu bẻ đôi chiếc bánh nướng đưa cho nàng, đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu ánh trăng rằm: "Tri Vi, sau này thiên hạ thái bình, hoàng huynh của ta đăng cơ, ta sẽ xin một khu đất phong tĩnh mịch. Chúng ta sẽ mở một thư viện, nàng dạy người ta trị thủy, trồng trọt, ta dạy tụi nhỏ đọc sách, được không?" Thẩm Tri Vi nhìn khuôn mặt góc cạnh của hắn, khẽ mỉm cười gật đầu: "Được, một lời đã định."