Mùa đông năm ấy, quân của Tiêu Hành Chu bao vây kinh thành. Cục diện đã ngã ngũ, phe Thái tử đại bại.
Trong một đêm mưa tuyết, Tiêu Hành Chu một mình cưỡi ngựa đến chân đê ngoại ô, nơi Thẩm Tri Vi đang đứng cô độc nhìn dòng nước đóng băng. Hắn biết, nếu nàng dùng bản đồ thủy lợi địa hình của vùng ngoại để mở đường nước cô lập quân doanh, hắn sẽ thua cuộc trảm tướng. Nhưng nếu nàng không giúp cha nàng thủ thành, Thẩm gia sẽ triệt để diệt vong.
Nàng đứng trong gió tuyết, bóng dáng gầy guộc nhưng thẳng tắp như một cây trúc già.
"Tri Vi, nàng chọn cha nàng, hay chọn ta?" Tiêu Hành Chu xuống ngựa, đứng cách nàng mười bước chân, giọng nói khàn đặc vì lạnh và vì đau đớn.
Thẩm Tri Vi không quay đầu lại, nàng nhìn dòng sông xám ngắt dưới chân, nước mắt lăn dài rồi đóng băng trên má: "Tiêu Hành Chu, nếu ta giúp chàng, cha ta sẽ chết dưới tay Thái tử trước khi chàng vào thành. Thẩm gia trăm năm danh giá, không thể mang danh phản thần."
Hắn không trách nàng. Hắn hiểu nàng rõ hơn ai hết. Tiêu Hành Chu nhắm mắt, khi mở ra, sự dịu dàng cuối cùng đã biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lùng của một bậc đế vương tương lai:
"Nếu một ngày, ta đứng đối diện phụ thân nàng trên điện Kim Loan, nàng sẽ chọn ai?"
Thẩm Tri Vi im lặng. Nàng không trả lời được. Câu trả lời ấy, quá mức tàn nhẫn đối với cả hai người.
